Checkin Bình ThuậnDu lịch Bình ThuậnNgười Bình Thuận

Quê hương Bình Thuận qua những vần thơ của người phương xa

Quê hương Bình Thuận tạo cảm hứng cho nhiều thi sĩ

Xem thêm bài viết có liên quan:

Buổi sáng nhộn nhịp đón thuyền cá về bờ ở Cù Lao Thu

Nói đến Bình Thuận, ai cũng nghĩ ngay nơi đây là một miền đầy nắng gió nhưng cũng không kém phần lãng mạn với biển xanh, cát trắng và sự phong phú của sản vật biển. Và đây cũng ấn tượng với nhiều người bởi sự thân thiện của thiên nhiên, con người và những nét văn hóa đặc trưng của miền đất này. Chính vì thế mà đã có không ít tác phẩm văn học nghệ thuật phản ánh về vùng đất và con người quê hương Bình Thuận, trong đó có không ít những vần thơ của các tác giả địa phương hay ở nơi xa chỉ một đôi lần ghé thăm.

Nhiều nhà thơ nổi tiếng đến với Thuận Hải (trước đây) và Bình Thuận đã để lại những cảm xúc của mình như Hưởng Triều, Tạ Hữu Yên, Giang Nam, Hữu Thỉnh, Trần Nhật Thu, Cảnh Trà v.v…Trong những nỗi niềm chung – riêng của mỗi thi phẩm, đều đọng lại một tình cảm gắn bó với mảnh đất này.

Và những vần thơ đắt giá ra đời…

Nhà thơ Hưởng Triều – tức nhà nghiên cứu, nhà văn, nhà báo Trần Bạch Đằng – một người có nhiều gắn bó với quê hương Bình Thuận – trong lần đến Phan Rí Cửa tháng 11 năm 1975 đã để lại những vần thơ:

Khi chiều hôm gọi những đoàn thuyền
(Bến vàng nhạt – bình yên)

Tia nắng chót nhuộm từng đợt sóng

Tắt – tắt dần – Tôi ngỡ biển nghiêng

Trong không gian trời nước hoàng hôn, tâm trạng nhà thơ xao xuyến và ông thấy một khung cảnh lung linh của biển nghiêng thật thi vị. Ở khổ thứ 2 ông cho thấy những hoạt động của con người vùng biển: hăng say lao động nhưng cũng không kém phần lãng mạn trong những ngày đầu quê hương mới được giải phóng:

Thuyền về bến như người về hội

Rập rờn trên mặt nước nôn nao

Tóc bồng cứng, vòng ngực nâu – gió gội

Tay vẫy trời, chào cánh hải âu…

Trước Hưởng Triều không lâu, nhà thơ Trần Nhật Thu cũng đã đến miền biển Bình Thuận và để lại tình cảm của mình qua bài thơ Gió mặn Phan Thiết:

Qua bao cửa sông tôi dừng lại nơi đây

Uống ngọn gió mặn mòi Phan Thiết

Trời cao lắm nhưng màu xanh có thật

Như màu cát trắng suốt dọc triền sông…

Bài thơ đọc lên thật da diết, những cảm xúc của ông qua những dòng thơ khiến người đọc như đi cùng, chia sẻ với ông những hoài niệm và sau đó là những giọt nước mắt hội ngộ mừng vui:

Quá nửa đời người tôi trở về đây

Ứa nước mắt trước biển chiều Phan Thiết

Hết cách xa rồi. Đất nước chừ thống nhất

Cả ngọn gió mặn mòi rất thật của đời tôi…

Trong những bài thơ viết về quê hương Bình Thuận của những nhà thơ ngoài tỉnh, không thể không nhắc đến một bài thơ hay không chỉ với mảnh đất này mà còn là một trong những tác phẩm hay nhất của tác giả, đó là bài thơ Phan Thiết có anh tôi của nhà thơ Hữu Thỉnh. Những dòng thơ đọng lại tình cảm riêng – chung của nhà thơ, cái riêng đã trở thành cái chung lớn lao, trong dòng chảy của lịch sử dân tộc. Người anh trai của tác giả đã nằm lại với cỏ cây quê hương Bình Thuận trong chiến tranh, 5 năm sau giải phóng, người em trai biết được mảnh đất nơi anh mình ngã xuống – vùng biển này, ông đã khóc và lặng lẽ với những dòng thơ:

Không nằm trong nghĩa trang

Anh ở với đồi anh xanh vào cỏ

Cỏ ở đây thành nhang khói của nhà mình

Đồi ở đây cũng là con của mẹ…

Người anh của nhà thơ trong đoàn người đi lấy nước, bị trúng bom địch, bởi vì họ háo hức muốn được gặp biển, nên khi ấy:

Biển ùa ra xoắn lấy mọi người

Vì yêu biển mà họ thành sơ hở

Anh tôi mất sau loạt bom tọa độ

Mất chỉ còn cách nước một vài gang…

Và trong niềm xúc động, nhà thơ viết những dòng thơ cuối:

Tiếng còi xe Phan Thiết bước vào đêm

Đèn thành phố soi người đi câu cá

Anh không ngủ, người đi câu không ngủ

Biển đêm đêm trò chuyện với hai người

Cứ thế từng ngày Phan Thiết có anh tôi.

Nhà thơ Văn Đắc trong một lần đến quê hương Bình Thuận đã viết tặng những người dân sống ở chiến khu Lê Hồng Phong – Bắc Bình bài thơ Cát như hiểu thấu cả nỗi lòng về những con người sinh sống ở miền quê này, đoạn thơ dưới đây là một ví dụ:

Trăm năm, rồi mấy trăm năm

Người với cát đã ăn nằm ở đây

Con dông ẩn dưới cát dày

Cắn đuôi để sống đợi ngày mưa rơi

Con người chọc gậy lên trời

Chỉa hạt xuống cát mà nuôi lấy mình…

Đó là những cảm nhận tinh tế, chân thực và sinh động về một miền quê gió cát.

Còn nhà thơ Cảnh Trà lại ấn tượng với những hàng dừa xanh trên đoạn đường đến Mũi Né, ông đã viết trong bài thơ Đường về Mũi Né (năm 1977):

Đường về Mũi Né – đường dừa

Ai đi qua đó biết trưa thế nào

Xanh đan tầng thấp, tầng cao

Xanh dài ngút mắt, xanh vào mãi thôi…

Và rồi, ông cảm nhận:

Đường trưa như giữa đường trăng

Tiếng cười theo bước lâng lâng đường dừa.

Một khung cảnh của biển trời, của những triền cát, những hàng dừa và những người dân chân chất, thân tình đã gợi bao thi tứ cho những thi nhân. Từ những vần thơ của cụ Nguyễn Thông cách nay hơn một thế kỷ đến những dòng thơ của các thế hệ sau như Hàn Mặc Tử, Bích Khê, Xuân Diệu, Hưởng Triều, Hữu Thỉnh, Cảnh Trà, Trần Nhật Thu và nhiều người khác nữa viết về miền đất này như những lời tâm tình thật cảm động.

Quê hương Bình Thuận đang từng ngày khởi sắc, một miền đất của gió cát luôn ươm lên những màu xanh của cuộc sống, màu xanh của những tâm hồn. Chắc chắn thời gian đến, chúng ta sẽ tiếp tục được đọc thêm những vần thơ mới, những vần thơ vấn vương tình cảm sâu đậm của những bước chân đến từ mọi miền đất nước thân yêu.

Xem toàn bộ

Tin tức liên quan

Back to top button
Close